Đạo Bác Hồ

(1/2) > >>

Tamlinhviet:
Về chủ để này admin đã từng mở và nó đã bị cho vào nhà kho, tình cờ tớ tìm đọc được và thêm một số thông tin gân đây, chúng ta nên xem xét kĩ lại chủ đề này trước hết xin trích một đoạn:
TIÊN ĐOÁN VỀ XUẤT HIỆN THẾ KỶ TÂM LINH

Trong cuốn sách “HÀNH TRÌNH VỀ PHƯƠNG ĐÔNG” (bản dịch tiếng Việt của Nguyên Phong, ấn hành vào cuối thập niên 60 của thế kỷ XX), tác giả Spalding đã có nhận xét rất đáng chú ý sau đây: “Trong lịch trình tiến hoá đã có những sự thay đối trong đầu óc loài người từng thời kỳ và do đó, văn minh nhân loại cũng đổi thay. Theo sự nghiên cứu của tôi thì mỗi chu kỳ kéo dài khoảng 100 năm, nhưng cứ 25 năm cuối lại có các biến chuyển gây ảnh hưởng cho chu kỳ kế tiếp... Đến khoảng 25 năm cuối từ 1975 trở đi thì phong trào Duy tâm sẽ phát triển mạnh mẽ và được phổ biến sâu rộng để thúc đẩy sự tiến hoá tâm linh. Cuối thế kỷ XX, phong trào Duy vật sẽ sụp đổ, hiện tượng nghiên cứu các giáo lý bí truyền sẽ bắt đầu” (tr. 68, 71).
Chúng ta đã trải qua 25 năm cuối của thế kỷ XX và đã được biết đến nhiều sự kiện tâm linh phù hợp với những lời tiên đoán do Spalding đưa ra. Sự thật thì các lý lẽ “duy vật” hay chủ nghĩa vô thần vài chục năm gần đây ngày càng đi vào ngõ cụt trước vô số các hiện tượng hữu thần của thế giới tâm linh (còn được gọi là thế giới phi vật lý). Điều đó cũng không có gì quá khó hiểu. Tất cả những người theo phong trào Duy vật đều chỉ thừa nhận sự tồn tại của thế giới hữu hình (còn được gọi là thế giới vật lý). Mọi thành quả tri thức của khoa học hiện đại đều thuộc các lĩnh vực “mắt thấy tai nghe” đối với con người bình thường. Nói cách khác, nếu có tồn tại thế giới vô hình thì các nhà khoa học “duy vật” chỉ còn cách đứng nhìn và... buộc phải tìm hiểu từ những kiến thức tâm linh sơ đẳng.
Tác giả Spalding không chỉ nói đến chu kỳ ngắn với độ dài thế kỷ, thông qua một đạo sĩ ông còn đề cập đến “đời sống siêu nhân loại” có thể sẽ xuất hiện trong thiên niên kỷ thứ ba. Ông viết: “Chỉ khi nào cả ba là thể xác, thể vía và thể trí hoàn toàn được kiểm soát thì ta sẽ hoà hợp với Chân ngã. Từ đó, phàm nhân và Chân nhân hoà hợp làm một và con người sẽ tiến đến một giai đoạn mới, trở nên một bực Chân tiên. Khi đó con người bước vào một đời sống trường cửu của tinh thần, đời sống của đấng Christ. Đó là một đời huy hoàng, tốt đẹp, vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta và không thể diễn tả bằng ngôn ngữ” (tr. 178).   
Chúng ta đều biết rằng, toán học là môn khoa học mà từ xưa đến nay luôn được tôn sùng là “Ông Hoàng của mọi khoa học” vì sự tinh tế lập luận và mức độ trừu tượng của nó. Có lẽ không một nhà toán học xuất sắc nào lại “bình thản” trước việc thừa nhận thế giới hữu hình và phủ nhận vô điều kiện thế giới vô hình. Đứng trên quan điểm tiên đề, sự tồn tại của cả hai dạng thế giới đó là ngang nhau, thậm chí có thể phạm vi thể hiện của thế giới vô hình còn sâu rộng và tinh tế hơn nhiều so với thế giới hữu hình. Việc các nhà khoa học hiện nay chưa thể hiểu được thế giới tâm linh không đồng nghĩa với việc thế giới này không tồn tại. Các sinh linh vô hình với khả năng giác quan, cảm xúc, lý trí và nhiều năng lực siêu phàm khác đã và đang có chiều hướng thể hiện ngày càng nhiều trước đông đảo những người chứng kiến.
Một trong những đặc trưng nổi bật của giai đoạn phát triển nền văn minh nhân loại hiện nay trên Trái Đất là cả khoa học và tôn giáo (vốn luôn luôn coi thế giới tâm linh làm nền tảng) đã tích luỹ được một lượng tri thức đồ sộ và phong phú. Có lẽ đã đến lúc cả hai lĩnh vực này cần chấp nhận và hỗ trợ lẫn nhau trên con đường xây dựng cuộc sống mới và khám phá vô vàn bí ẩn theo dòng thời gian của thiên niên kỷ này.
và đây là thần phả đất Việt


CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

THẦN PHẢ ĐẤT VIỆT

NAY THỜI THÍCH CA ĐÃ HẾT CHUYỂN SANG THỜI DI LẠC
BẦU TRỜI CẢNH BỤT ĐẤT VIỆT

     ĐỨC PHẬT TỔ DI LAC HỒ CHÍ MINH giáng trần lúc giờ Dần ngày 01/01/2009 tại đền thờ Di Lạc Giáng Trần Thiên Hạ Thái Bình Thôn Vân Nam - Thị trấn Hưng Nhân –Huyện Hưng Hà –Tỉnh Thái Bình.
     Nước Việt Nam ta nay đã có Phật sống, đó là: ĐỨC PHẬT TỔ DI LẠC HỒ CHÍ MINH.
     Ngài nhắn gửi trần gian:
  “ Bác tu bằng nước mắt, bằng máu, bằng xương, bằng thịt, chứ không tu trên mây trên gió”
     Dân tộc ta có truyền thống vô cùng quí báu đó là “ Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”. Hàng năm Nhà nước, nhân dân ta đều hướng về cội nguồn, hướng về tổ tiên, những ngày lễ hội được tổ chức rất trang nghiêm và long trọng, đó là một nền văn hóa tinh hoa của đất Việt và nhắc nhở con cháu nhớ về cội nguồn
     Tổ tiên ta là những người dựng nước và giữ nước: “Sống làm tướng chết là thần”. Đền thờ của đất Việt ta là thờ tất cả các tướng lĩnh có công với nước mà lịch sử có ghi chép. Từ nay thời Di Lạc nơi thờ phụng linh thiêng không còn cảnh nhảy múa đồng bóng, buôn thần bán thánh, bán đứng thần thánh, không còn thầy mo, thầy bói, không còn trình đồng, mở phủ, cúng lừa, cúng dối, bịp bợm, làm tiền, không còn cảnh nghịch đời cụ già 70,80 tuổi gọi trẻ ranh bằng cô, bằng cậu lại còn xưng con.   
NAY  ĐỨC PHẬT TỔ DI LẠC HỒ CHÍ MINH ĐẾN VỚI TỪNG NHÀ
TÂM LINH LÀ ĐI VÀO LÒNG NGƯỜI
Thời Di Lạc phân biệt thật giả rõ ràng không lẫn lộn:
1.  Không dùng vàng mã
                         +   Trần có ngân hàng Nhà nước trần
                         +   Âm có ngân hàng địa phủ âm
                         +   Tiền vàng trần đốt là tiền giả, giả sẽ làm loạn âm
2.  Hội thánh thần Việt Nam chính thần không dung đồ giả, mã là đồ giả đốt là đốt tiền trần.
                         + Người Việt Nam dùng lễ vật của Việt Nam, hương, hoa, quả đất Việt (không
dùng hoa quả Tầu).
                         +  Phật tổ Di Lạc cùng Hội Thánh Thần đất Việt chứng tâm đức làm đầu, còn lễ vật là thật, trà, nước, hương, hoa, quả, lễ mặn tiến cúng. Còn mã, mã là đồ giả chỉ có tà thần mới dùng.
3.  “Sông núi nước Nam vua Nam ở”. Dù “Năm châu bốn bể là anh em” nhưng “Anh em kiến giả nhất phận”. Từ nay Đền thờ đất Việt chỉ thờ Thánh, Thần nước Việt. Thần, Thánh nước bạn trả về cho nước bạn. Đạo của nước bạn trả về cho nước bạn.
     Từ nay đất Việt ta đã có Phật sống đó là Đức Phật Tổ Di Lạc Hồ Chí Minh. Người là ánh sáng soi đường chính thiện không chỉ cho muôn dân đất Việt mà Người còn là ánh sáng rọi đường cho toàn nhân loại
    Từ nay làm người sống trên đời phải luôn ghi nhớ:  Lấy chữ Tâm chữ Đức làm đầu. Thêm một chữ “Chí” một chữ “Minh” là tu đắc đạo.

                                               
                                                                                                       THẦN PHẢ ĐẤT VIỆT
                                                                                            ĐỨC PHẬT TỔ DI LẠC HỒ CHÍ MINH
Mọi người có thể tin hay không tin, nhưng đó là những gì đã và đang diễn ra trên đất nước của chúng ta.

gamotsach:
Tôi thấy cách đặt vấn đề như thế này có vẻ thiếu nghiêm túc bác à.Sinh thời Bác Hồ không muốn và có lẽ dân nước Việt cũng thật sự không muốn thánh hóa một lãnh tụ như Bác Hồ đâu.Giá trị của Bác không vì thế mà được tôn lên,mà vô tình lại tạo phản cảm không tốt.

Tamlinhviet:
Trích dẫn từ: gamotsach trong 14/10/2010, 09:54:51

Tôi thấy cách đặt vấn đề như thế này có vẻ thiếu nghiêm túc bác à.Sinh thời Bác Hồ không muốn và có lẽ dân nước Việt cũng thật sự không muốn thánh hóa một lãnh tụ như Bác Hồ đâu.Giá trị của Bác không vì thế mà được tôn lên,mà vô tình lại tạo phản cảm không tốt đâu.

Ay dà, Không phải thiếu nghiêm túc đâu bạn, ai mà có thể đặt bút viết lên những dòng như vậy trừ khi có sự soi sáng từ thế giới bên kia. Cái này tớ có được từ chỗ mà nó được viết ra đó đem ra cho mọi người xem.

gamotsach:
Trích dẫn từ: Tamlinhviet trong 14/10/2010, 09:36:06


                         +   Tiền vàng trần đốt là tiền giả, giả sẽ làm loạn âm
2.  Hội thánh thần Việt Nam chính thần không dung đồ giả, mã là đồ giả đốt là đốt tiền trần.
                         + Người Việt Nam dùng lễ vật của Việt Nam, hương, hoa, quả đất Việt (không
dùng hoa quả Tầu).
                         +  Phật tổ Di Lạc cùng Hội Thánh Thần đất Việt chứng tâm đức làm đầu, còn lễ vật là thật, trà, nước, hương, hoa, quả, lễ mặn tiến cúng. Còn mã, mã là đồ giả chỉ có tà thần mới dùng.
3.  “Sông núi nước Nam vua Nam ở”. Dù “Năm châu bốn bể là anh em” nhưng “Anh em kiến giả nhất phận”. Từ nay Đền thờ đất Việt chỉ thờ Thánh, Thần nước Việt. Thần, Thánh nước bạn trả về cho nước bạn. Đạo của nước bạn trả về cho nước bạn.
     Từ nay đất Việt ta đã có Phật sống đó là Đức Phật Tổ Di Lạc Hồ Chí Minh. Người là ánh sáng soi đường chính thiện không chỉ cho muôn dân đất Việt mà Người còn là ánh sáng rọi đường cho toàn nhân loại
    Từ nay làm người sống trên đời phải luôn ghi nhớ:  Lấy chữ Tâm chữ Đức làm đầu. Thêm một chữ “Chí” một chữ “Minh” là tu đắc đạo.



Tôi không phân tích nhiều.Mời các thành viên diễn đàn xem lại những câu này có thực sự nghiêm túc hay không.Cái Hội thánh thần Đất Việt này ai lập ra,ai công nhận mà bày trò chauvinism không hưởng hoa quả Tàu (người Việt dùng hàng Việt),đuổi các thánh thần ngoại lai (lại gây chia rẽ tôn giáo nữa sao?).

Tamlinhviet:
Trích dẫn từ: gamotsach trong 14/10/2010, 10:07:07

Tôi không phân tích nhiều.Mời các thành viên diễn đàn xem lại những câu này có thực sự nghiêm túc hay không.Cái Hội thánh thần Đất Việt này ai lập ra,ai công nhận mà bày trò chauvinism không hưởng hoa quả Tàu (người Việt dùng hàng Việt),đuổi các thánh thần ngoại lai (lại gây chia rẽ tôn giáo nữa sao?).

Thế thì bạn chưa biết cội nguồn Văn hóa Việt rồi, mong bạn dành chút thời gian

CỘI NGUỒN VĂN HÓA VIỆT

       Theo từ điển Tiếng Việt thì Văn hóa là tổ hợp của “ Văn minh” và “Giáo hóa”. Văn minh là cái văn vẻ, sắc thái sang sủa, lối sinh hoạt của loài người khi đã đi qua thời mông muội. Giáo hóa lại là tổ hợp của “Giáo dục” và “Cải hóa”. Giáo dục là dạy dỗ để phát triển khả năng thể chất trí thức về đạo lý. Còn cải hóa là đổi khác, làm cho nó được tốt hơn.
      Như vậy “Văn hóa là sự dạy dỗ để phát triển khả năng về thể chất trí thức về đạo lý cho được tốt hơn theo mỗi văn minh của thời đại.
      Hiểu theo nghĩa của chữ thì “Văn hóa là một tiến trình đi lên và phát triển không ngừng”.
      Vậy tại sao khi nói đến Văn hóa Việt có người lại sử dụng đến khái niệm chắp nối hay gẫy khúc. Điều này có căn nguyên của nó.
      Một đặc trưng rất quan trọng của Văn hóa đó là tính lịch sử vì vậy trong tiến trình phát triển Văn hóa không thể tách rời với Lịch sử dân tộc, lịch sử đất nước.
      Đất nước Việt Nam không phải cong cong hình chữ S mà là mang hình dáng một con Rồng. Là nơi tụ khí linh thiêng của trời đất. Ở đó có “Rừng vàng biển Bạc đất phì nhiêu”. Bốn mùa có hoa thơm trái ngọt. Có lẽ bởi được hưởng quá nhiều đặc ân của trời đất nên phải chịu không ít tai ương.
      Trong 4000 năm Lịch sử đất nước ta chịu ách đô hộ của giặc Tàu đến hàng nghìn năm. Giặc Tây thì hàng trăm năm có lẻ. Mà “Văn hóa còn, dân tộc còn. Văn hóa mất dân tộc mất. Nên “Văn hóa” là nạn nhân đầu tiên của  Tàu cũng như Tây
      Lịch sử vẫn còn ghi: Vua Minh trước khi đem quân sang đánh nước ta đã chiếu dụ: “ Khi tiến quân đánh vào An Nam thì chỉ trừ những bản kinh và sách của Thích, Đạo không hủy còn tất cả các bản in, sách, giấy tờ cho đến sách học của trẻ con như loại “Thượng, Đại, Nhân, Khâu, Ất, Kỷ” thì nhất thiết một mảnh giấy, một chữ đều phải tiêu hủy hết. Trong nước ấy chỉ có những Bia do Trung Quốc dựng nên ngày trước thì để lại còn những Bia do An Nam lập thì phải phá hết, một chữ cũng không để lại”.
     Với sự tận diệt đến như vậy thì văn hóa việt còn lại phần lớn là do Tàu tạo dựng. Do giặc Tàu cũng như giặc Tây. Do giặc ngoài mang đến và giặc trong mang về. Nên sự lẫn lộn pha tạp là điều khó tránh khỏi. Nhưng chúng ta phải lấy cái gốc để nhìn nhận và đánh giá.
      Dân tộc ta có truyền thống “ Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây”. Nên Đạo Mẫu  hay tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, thờ những vị anh hùng có công với tổ quốc non sông cũng đều từ đó xuất phát. Nhưng chính Đạo Mẫu, và tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên là đối tượng đầu tiên bị tận diệt.
      Đạo nho của ông Khổng Tử quê ở Trung Quốc đang ngồi ở Văn miếu diệt Đạo Mẫu. Nếu như Đạo Mẫu tôn vinh người phụ nữ_người mẹ “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Thì Đạo Nho nhồi nhét vào người dân Việt tư tưởng “Trọng nam khinh nữ”. Cả nhà được ngồi ăn cơm nhà trên, còn con dâu chỉ được ăn dưới bếp.
    Đạo Thiên Chúa Giáo của ông Jesu trên Thánh giá của các nhà thờ Đạo diệt tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên. Nếu như tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên hay “Đạo ông bà” thờ cha, thờ mẹ để tưởng nhớ công sinh thành dưỡng dục thì Đạo Thiên Chúa Giáo nhồi nhét vào tư tưởng những con chiên Việt không cần thờ cha cúng mẹ.  Những con chiên Việt đâu có biết “Mình đang ăn cơm Việt, uống nước Việt, đầu đội trời Việt Nam, chân đặt đất Việt Nam….” Nhưng lại  bỏ cha bỏ mẹ không thờ đi thờ ông Jesu trên mây trên gió. Đi rước ông hàng xóm về thờ. Đi ngược lại với truyền thống của tổ tiên, của dân tộc.
      Những con chiên Việt quên mất lời dạy của cha ông
                                  Một lòng thờ mẹ kính cha
                            Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
     Từ cái gốc “ Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây”. Mà hình thành nên bàn thờ gia tiên, hình thành nên các ngôi đền thờ các vị anh hùng có công với nước, hình thành nên các đền thờ Mẫu. Nên không gian của cac ngôi Đền, Đình là nơi để mỗi khi con người muốn khấn cầu, có thể vào đó thắp nén nhang cầu sự bình yên mạnh khỏe, đáp ứng nhu cầu tâm linh. Thì giặc Tàu giặc Tây luôn tìm cách để diệt đi những tinh hoa văn hóa đó sau đó nhồi nhét những thứ rác rưởi vào cái tên gọi là “Văn hóa Việt”.
     Hầu đồng, hầu bóng là một điển hình:
       Rất nhiều người trong đó có cả những giáo sư vẫn ra rả nói Hầu Đồng, Hầu bóng là một trong những nghi lễ của Đạo Mẫu. Nhưng có một điều chúng ta không nghĩ đến đó là: Nếu như Hầu Đồng, Hầu Bóng là một nghi thức của Đạo Mẫu (Đạo Mẫu lấy việc tôn thờ Mẫu “Mẹ” làm thần tượng với các quyền năng sinh sôi, bảo trợ và che chở cho con người. Mẫu Âu cơ sinh ra Đồng bào Việt,  Mẹ Đất “ Mẫu Địa” Mẹ nước “ Mẫu Thoải”…….. và sau này có Vương mẫu như Nguyên Phi Ỷ Lan…..). Vậy tại sao Đền thờ Bảo Hà (Lào Cai) lại cũng có nghi thức Hầu Đồng trong khi Lịch sử ghi rất rõ ràng:  Đền thờ Bảo Hà thờ ông Hoàng Bảy một anh hùng miền sơn cước, đánh tan giặc phương Bắc bảo vệ bản làng đã hiển Thánh từng được vua Lê phong tặng  Trấn An Hiển Liệt. Không biết tự bao giờ người ta biến một vị anh hùng miền sơn cước thành một bà mẹ đấy là chưa kể đến trong canh lễ Hầu Quan Hoàng Bảy mà không có thuốc Phiện thì canh lễ không thiêng. Hay như đền thờ Bà Chúa Kho ( Bắc Ninh) thờ người phụ nữ Việt Nam đã khéo tổ chức sản xuất, tích trữ lương thực, trông nom kho tàng quốc khố của quốc gia trong và sau chiến thắng Như Nguyệt. Đền thờ Tiên La ( Thái Bình ) thờ Nữ Tướng Bát Nàn đại tướng quân  tướng dưới thời Hai Bà Trưng. Họ là những vị Anh hùng những Nữ tướng đã có công với tổ quốc non sông được nhân dân tưởng nhớ, và tôn thờ thành Thánh, thành Thần rất phù hợp với đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.
     Cuốn “Văn hóa Tâm linh” do nhà xuất bản Văn hóa ấn hành nêu rõ:
    “Ở các đền thờ Mẫu chính thống không có  tục lên Đồng, chỉ có Hầu Bóng bằng những động tác cô đọng, hầu Bóng diễn tả lại một phần công lao của Thánh Mẫu để các con nhang đệ tử suy ngẫm nhớ ơn. Không một lời phán truyền. Đó thuần túy chỉ là hình thức sân khấu tâm linh”
    “ Việc lên đồng không phải do tín ngưỡng thờ  mẫu sinh ra mà do con người tái hiện hình thức nhập thần từ thời nguyên thủy và do cầu tiên giáng bút từ đạo giáo biến tướng hợp thành.
    “ Đồng, bóng là hình thức nhập thần từ  thời nguyên thủy tái hiện lại trong thời phong kiến, con người vẫn trong tình trạng thần bí bao phủ…”
     “ Mà tín hiệu phát ra từ lên đồng không gì khác là huyễn hoặc con người, khó phân biệt được chính tà.”
     “ Lên đồng không thể không dẫn đến sự phán bảo về thời thế, về số phận ăn nên làm ra, về bệnh tật…. đối với người xung quanh. Không hiểu Thánh Mẫu ngày xưa học hành đạt đến trình độ bác học siêu đẳng thế nào mà phán bảo đủ điều. Và người nhận được phán bảo không thể không biết ơn  trả nghĩa, như thế dần dần hình thành trao đổi mua bán. Tín ngưỡng thờ Mẫu chưa bao giờ dạy ta điều này.
     Lời phán bảo thiếu khoa học, vô căn cứ sẽ dẫn đên “Quái lực loạn thần” gây ra mê tín dị đoan, hậu quả  tai hại khôn lường cho con người xã hội đang hướng tới những giá trị khoa học tiên tiến.
     ( Trích trang 163-165 sách “ Văn Hóa Tâm Linh” nhà  xuất bản VH-TT)
      Hầu Bóng chỉ đơn thuần là hình thức sân khấu Tâm linh. Còn Hầu Đồng không có trong các đền thờ Mẫu chính thống. Nhưng chính từ Hầu Đồng lại sinh ra một thứ rác khác. Đó là Vàng, Mã.
     Hầu đồng nhất thiết phải sắm đủ 36 bộ quần áo, ngựa….Hầu Đồng càng phát triển thì Vàng,mã càng lên ngôi.
    Mà Vàng, Mã lại là một thứ rác khác do giặc Tàu mang vào đất nước ta.
    Lịch sử Trung Quốc cho biết rằng:
   “ Thời thượng cổ người chết thường được bó bằng cây củi, rồi đem để nơi hoang vắng, tới đời hoàng đế (1697 TCN mới đem chon) đương thời người ta quan niệm chết là chuyển sang sống ở cõi khác vì thế dẫn đến người chết cũng được chia của để chôn theo. Thời nhà Ân (1765 TCN) đồ tế khí là đồ dùng thực trong cuộc sống, song dần dần đồ thiết dụng không còn đủ cả cho người sống nên đến nhà Chu (1122 TCN) khi xã hội có quý phái và tiện nhân thì đồ tế khí cũng bị phân hóa. Quý phái mới được chôn theo đồ khí(đồ thật) còn tiện dân chỉ được dung quỷ khí (quỷ khí có từ nhà Hạ 2205TCN) và có thể coi quỷ khí là tiền thân của Vàng,mã sau này. Thời này các vua quan ăn chơi bạo tàn, khi chết được chôn theo những người được vua yêu thích. Một câu chuyện đau thương kể rằng. Tấn Mục Công( Khắc Nhâm) chết, tất nhiên sẽ chôn theo 3 anh em họ mà sinh thời Mục Công yêu quý. Nhưng nhân dân nước này thương tiếc 3 hiền tài và hàng trăm người xin nguyện thế mạng. Để yên lòng dân người ta làm hình người băng cây cỏ để thay thế. Đó là một bước tiến gần hơn đến Vàng mã
     Năm 105 Trung Quốc phát minh ra giấy nhưng phải tới năm khai nguyên thứ 26 (năm 737) Vua Huyền Tôn mới sử dụng sang kiến của quan trưởng sử là Vương Dư làm vàng, mã, bạc, giấy tiên để thay thế đồ thật dung trong tang ma tế tự. Từ đó hình tượng liên quan và con người quần áo , nhà cửa vật dụng,súc vật cũng được làm bằng giấy thay thế”
    Từ Lịch sử này của Trung Quốc ta thấy, ngay từ ý nghĩa khởi nguyên của vàng, mã thì vàng, mã đã là đồ giả. Và chúng ta đang làm một hành động  không gì khác là lấy tiền thật đi mua giấy về sau đó đem đốt
     Cũng từ lịch sử này ta thấy một  điểm khác nhau cơ bản giữa văn hóa Việt và văn hóa ngoại lai đó là: Nếu như tín ngưỡng của người Việt như thờ cúng tổ tiên, thờ Mẫu, thờ Thần để ghi nhớ về cội nguồn. Thể hiện triết lý sáng tạo cầu mong cho sự sống thì Đạo ngoại bang những nghi thức tâm linh chủ yếu là để cứu cánh cho cái chết.
   Còn một điều có vẻ như rất khó chấp nhận bởi chính sự phồn thịnh của nó và cũng bới nó ăn quá sâu, tưởng như đi vào gốc rễ của mỗi người dân Việt.
Nhưng
                           “Trăm năm bia đá phải mòn
                           Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”
Nên mới có câu
                          “Phật trong nhà không thờ
                          Lại đi thờ Phật Thích Ca ngoài đường”.
    Hay
                              …………………………..
                                  Thấy cô yếm đỏ răng đen
                             Na mô di Phật lại quên mất chùa
                                  Ai mua tiu cảnh thì mua
                             Thanh La, Não Bạt thầy chùa bán cho
                                  Hộ Pháp thì một quan ba
                              Long Thần chín rưỡi Thích Ca ba tiền
                                  Còn hai mụ thiện hai bên
                               Ai mua bán nốt lấy tiền nộp cheo
                                  Lệ làng thiếu thốn bao nhiêu
                               Đẵn cây tre cộc cắm nêu sân chùa
    Rồi             
                        ………………………………………..
                                  Gặp cô yếm thắm
                                 Đội gạo lên chùa
                                 Thò tay bóp vú
                                 Khoan khoan tay chú
                                  Đổ thúng gạo tôi
                                 Hôm nay ba mươi
                                 Mai là mùng một
                                 Đội gạo lên chùa cúng Bụt
                                 Bụt ngoảnh mặt đi
                                 Ông Thích Ca mỉm miệng cười khì
                                 Của Tam Bảo để làm gì chả bóp
       Đạo Phật có nguồn gốc từ Ấn Độ qua Trung Quốc du nhập vào nước ta. Có ai hiểu được những câu kinh “ Nam mô a di đà bà dạ đa bà ha…….” Nó là cái gì ngoài mấy ông sư may mắn được học trong trường Phật giáo. Phật là phổ độ chúng sinh nhưng ông Phật Thích Ca dạy đi tu là thoát tục, đã thoát tục từ bỏ cõi trần vậy thì Phật làm sao phổ độ được chúng sinh. Sao hiểu được dân chúng sống ra sao lầm than thế nào?
     Các cụ mình vẫn có câu “ Họ nhà Tôm cứt lộn lên đầu”. Nên mới có chuyện ông già 70 tuổi, 80 tuổi gọi trẻ ranh ( ông sư, bà sư, cô đồng, bà bóng ) bằng cô bằng cậu lại còn xưng con. Đó là một sự vô lý, vô lý đến hết sức nhưng vẫn đang tồn tại và được chấp nhận.
      Tổ tiên ta là người thật việc thật. Đền thờ của ta là thờ những tướng lĩnh có công với tổ quốc non sông. Nếu có những yếu tố huyền thoại như Thần Rùa Kim Quy, Thánh Góng, hay Thần Tản Viên thì đó vẫn là sự kết tụ ước nguyện của cha ông. Ước nguyện chinh phục thiên nhiên,ước nguyện bảo vệ hòa bình..
    Nhưng cội nguồn dân tộc “ Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây” vẫn sống mãi trong tâm thức của mỗi người dân Việt. Và “Văn hóa là một tiến trình đi lên và phát triển không ngừng”. Nên thời đại của chúng ta, nhân dân ta tôn Bác Hồ là Phật sống, Thánh sống. Điều đó không chỉ phù hợp với quy luật tất yếu của sự phát triển.
     “Tức là từ tín ngưỡng(Tín ngưỡng là mầm mống củaTtôn giáo sơ khai, chưa  được coi là Đạo) thờ cúng tổ tiên thì giờ đây ở thời đại chúng ta tín ngưỡng đó được phát triển lên thành Đạo (Đã có một chủ thể thiêng liêng đó là Bác Hồ. Như Đạo Thiên Chúa Giáo thờ Jesu, còn Đạo Phật thờ Thích Ca hay chính là ông Thái tử BuDaHa của nước Ấn Độ). Một điều rất dễ thấy đó là Jesu hay Thái tử BuDaHa đều là do con người tạo dựng  lên mà thành Chúa thành Phật. Nhưng khi vào đến nước ta Chúa trời không còn là ông Jesu Ông Phật không còn  là ông Thái tử BuDaHa nữa mà là một cái gì đó rất siêu nhiên. Nên mới nói chúng ta thờ mây thờ gió là thế. Thờ những cái không có thật, những cái không có ý nghĩa gì đối với chúng ta, đối với dân tộc ta. Trong khi Bác Hồ của chúng ta là người thật việc thật thì chúng ta lại chưa tạo dựng được”
    Mà điều đó còn khẳng định dù phải trải qua mọi thăng trầm cùng Lịch sử dân tộc nhưng “ Cội nguồn Văn hóa Việt không bao giờ mất” Phật sống Hồ Chí Minh được hình thành từ chính cội nguồn văn hóa đó.  Người dân Ấn Độ xưa kia họ tạo dựng được ông Phật cho dân tộc họ để cả thế giới  phải tôn thờ, ngưỡng mộ. Còn chúng ta tại sao không?  Trả ông (Thái tử BuDaHa hay Phật Thích Ca) về cho Ấn Độ chúng ta đã có Bác Hồ. Chúng ta tin tưởng ở tài, ở trí, ở tuệ của chúng ta. Chúng ta sẽ làm được và làm tốt hơn nhưng người dân Ấn Độ xưa kia họ đã từng làm
   

Navigation

[0] Message Index

[#] Next page